anh bia facebook tinh yeu dep buon anh bia facebook tinh yeu dep buon anh bia facebook tinh yeu dep buon anh bia facebook tinh yeu dep buon
1 2 3 4
CHÀO MỪNG BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI BLOG VIẾT VỀ THẦY CÔ

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Một đoạn đọc ý nghĩa trong bài hát "Người Thầy"

Có một lần thật bất chợt, tôi được nghe một bài hát. Bài hát với giai điệu và ca từ tha thiết, chân tình, giàu hình ảnh như một câu chuyện kể. Vẫn nhớ những khi trời mưa, vẫn chiếc áo vá sờn đôi vai, thầy vẫn đi, buồn, vui, lặng lẽ. Ngỡ như đó là một tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắm. Tôi đã lắng nghe bài hát ấy với một chút cảm xúc lạ, một chút tò mò. Sao những dòng đời bương chải, bộn bề, cả âm nhạc và tâm hồn người cũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ... lại có những dòng nhạc thảnh thơi, nhẹ nhàng như thế?

Âm nhạc làm ta gợi nhớ, có thể dẫn dắt ta về với những ký ức xa xưa. Bài hát đã làm được điều ấy. Tôi nghĩ đến những người thầy, những cô giáo ngày xưa của mình, những người nghiêm khắc, những người dịu hiền, những người đã khuất, những người đã đi xa, những người tôi thoáng được gặp lại, và cả những người tôi chưa một lần chợt nhớ trong cuộc sống khá nhiều lo toan của mình.
 to
Người thầy trong bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy thật bao dung. Ông vượt qua bao gian khó, nhọc nhằn, luôn nặng lòng với cuộc sống, với những gương mặt học trò đã được bàn tay ông nâng niu, dìu dắt. Tôi bỗng chợt nhớ đến lời của mẹ ru ngày nào:

"Sang sông phải bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy."

Tôi mong sao bài hát ấy sẽ đến được với mọi người, với những người thành đạt và cả những người vô danh, để ai cũng được tìm lại những khoảnh khắc hạnh phúc, tinh khôi nhất của đời người.

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Bến đò kỷ niệm




Gửi về cô giáo dạy văn





Những câu được dùng viết thư pháp nói về thầy cô


Thời gian dẫu bạc mái đầu

Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy

Bàn tay thầy mòn mỏi viên phấn trắng
Gánh tình thương rong ruổi khắp học đường


Nhất tự vi sư, bán tự vi sư

Tôn sư trọng đạo

Ân sư vĩnh ký

Dòng sông sâu con sào dài đo được
Lòng người đưa đò ai biết được sự bao la

 

Ơn của thầy bao la vô tận
Biển rộng sông dài có sánh được đâu

Chân trời góc bể có lúc tận cùng
Ơn thầy cô không bao giờ cùng tận

Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm

Mai đây trên bước đường dài
Công thành danh toại nhớ hoài ơn cô

Lời cô giảng dạy khuyên răn
Là hành trang của tháng năm vào đời

Ơn thầy vời vợi non cao
Học trò khắc cốt ghi sâu suốt đời

Ơn cô tô điểm vàng son
Tỏa vầng tri thức trăng tròn ước mơ

Người bắt cầu đưa em sang sông
Dẫu ngàn năm vẫn nhớ câu ơn người

Em vẫn biết đời người là hữu bạn
Nhưng lòng cô là vô hạn tình người

Dẫu mai đi trọn phương trời
Những lời thầy dạy đời đời khắc ghi

Cảm ơn thầy cho em tất cả
Người cho em cuộc sống muôn màu

Thầy cô luôn là ngọn đèn soi sáng
Dẫn lối em đi đến những ước mơ

Phượng hồng treo giữa tiếng ve
Hành trình vạn nẻo vẫn nghe lời thầy

Ơn truyền trao hôm nào đang còn đó
Nghĩa thầy trò muôn một vẫn còn đây

Thầy ơi con trẻ khắc ghi
Người hao mòn sức cũng vì chúng con

Thầy đã vun xới ước mơ
Con đã thực hiện giấc mơ của người

Âm vang lời giảng hôm nào
Ngày nay con đọng dạt dào thầy ơi

Thầy là người bố thứ hai
Đỡ nâng con trẻ nên tài đức nhân

Ơn giáo dưỡng một đời nên huệ mạng
Nghĩa ân sư muôn kiếp khó đáp đền

Ơn cô ươm xanh vườn trí thức
Nghĩa thầy dìu dắt đến tương lai

Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy

Thầy cô luôn là điểm tựa
Để chúng em vững bước mai sau

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Mười hai năm học đong đầy tình thương

Mẹ cha công đức sinh thành
Ra trường thầy dạy học hành cho hay

Thầy như ánh nắng lung linh
Thầy là ngọn đuốc quang minh con tầm

Lời cô khuyên bảo dặn dò
Chắc chiu tình mẹ chuyến đò trí nhân

Khôn nguôi nỗi nhớ người xưa
Sông trôi bến cũ người đưa chuyến đò

Ngọc bất trắc bất thành khí
Nhân bất học bất tri lý

Dù cho tung cánh muôn phương
Ơn thầy nghĩa bạn tình trường không quên

Bụi thời gian không làm mờ trang sách
Chỉ mái tóc thầy vắt điểm hoa tiêu

Ơn cô tô điểm vàng son
Tỏa vầng tri thức trăng tròn ước mơ

Em vẫn biết đời người là hữu bạn
Nhưng lòng cô là vô hạn tình thương

Cảm ơn thầy dạy em lẽ phải
Những điều hay trong sáng thơ ngây

Cám ơn thầy cho em tất cả
Thầy cho em cuộc sống muôn màu

Thầy cô luôn là điểm tựa
Để chúng em vững bước mai sau

Chùa xưa tan vào mây trắng
Ơn thầy con vẫn mang theo

Chữ thầy trong cõi người ta
Dặm dài hoa nắng trời xa biển đầy

Ơn cô tô điểm vàng son
Tỏa vầng trí tuệ trăng tròn ước mơ

Dù cho tung cánh muôn phương
Ơn thầy nghĩa bạn tình trường không phai

Thời gian dẫu bạc mái đầu
Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy

Con đò cũ vẫn miệt mài sớm trưa
Vượt sóng gió đưa bao dòng lữ khách

Thương hoài ghế gỗ bàn nâu
Ấm hơi bè bạn chụm đầu sớm trưa

Chiều nay nắng đọng bên đường
Ôm hoài vọng cũ vấn vương lời thầy

Thầy tôi vóc dáng hao gầy
Đem nguồn sinh lực truyền đầy tuổi thơ

Tuổi thơ con gọi thầy cô
Bạc đầu con vẫn lạy thầy thưa cô

Thầy trút hết tâm vầng trăng khuyết
Mong đời đầy đặn mảnh trăng non

Hồn quê hồn nước hồn sông núi
Dáng chữ dáng thầy dáng tương lai

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Ba công đức ấy sánh tày biển Đông

Mùa thu rêu phong tường cũ
Lá me lả tả cuối thềm
Có đàn sẻ về đây ngủ
Nghe lời cô giảng dịu êm

Mai xa rồi ta gửi lại trường xưa
Ơn thầy cô với bao điều thầm lặng
Dẫu không nói nhưng lòng ta tự biết
Suốt cuộc đời ta nợ một niềm tin

Đò xưa lớp lớp muôn dòng chảy
Trò nay dâng kính vạn đóa hồng
Con đò cũ vẫn miệt mài sớm trưa
Vượt sóng gió đưa bao dòng lữ khách

Ơn thầy dẫn con vào rừng tri thức
Nghĩa cô dắt trò đến biển yêu thương
Người bắc cầu đưa em sang sông
Dẫu nghìn năm luôn nhớ công ơn người

Phượng rơi gợi nhớ những chiều
Bạn bè chung bước ôi nhiều thân thương
Ơn thầy soi lối mở đường
Trường xưa yêu dấu vấn vương bao ngày

Thầy là ông lái đò
Tôi là lữ khách học trò sang sông
Mai kia xoay bắc trở đông
Lòng tôi vẫn nhớ về ông lái đò

Cô là người gieo ánh sáng,
Cho chồi em xanh tươi
Cô là người khơi suối nước.
Cho sông em lớn trôi

Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết
Công ơn người thầy

Mai xa rồi ta gởi lại trường xưa
Ơn thầy cô với bao điều thầm lặng
Dẫu không nói nhưng lòng ta tự biết
Suốt cuộc đời ta nợ một niềm tin

Chân trời góc biển có lúc tận cùng
Chỉ có công ơn thầy cô vô cùng tận
Khôn nguôi nỗi nhớ ngày xưa
Sông trôi bến cũ người đưa chuyến đò

Đường đời vạn nẻo vui buồn
Trong đầu con vẫn luôn luôn có thầy
Hình cô đậm nét tim này
Đưa con qua những chuỗi ngày khó khăn

Phổ biến văn chương muôn thuở ghi tâm ân giáo hóa
Lưu truyền đạo đức ngàn thu khắc cốt nghĩa khai thông

Con phương xa từ nửa vòng trái đất
Vẫn nặng lòng với lời giảng thầy cho
Thầy còn đó âm thầm như bến đợi
Đến giảng đường chờ đợi những đứa con xa

Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng trí thức
Cảm nghĩa cô đã dắt trò đến biển yêu thương
Trên bục giảng cùng bảng đen phấn trắng
Mỗi thầy cô là một tấm gương soi
Phấn trắng cho em kiến thức vào đời
Bảng đen giúp em nhớ về cội nguồn cuộc sống


Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Thầy và chuyến đò xưa


Lặng xuôi năm tháng êm trôi 
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

Thăm thầy


Gì vui hơn trò cũ đến thăm thầy 
Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng , rất nhẹ ... 
Hẻm cũ , nhà xưa , tường rêu , lặng lẽ 
Hồi hộp phút chờ ... cửa mở thầy đây ! 

Khách là ai ? Thầy chẳng nhận ra ngay 
Con đây ạ ! học trò thầy thuở ấy ! 
Trò cũ tới thăm , lớp xưa hiện lại . 
Loang loang ánh nhìn , loang loang nét môi 

Vang tiếng nô đùa , vẳng giọng đọc bài 
Rộn rịp nhịp trống vào ra mỗi buổi ... 
Và cậu trò nhỏ , nghèo , đói mà run 
"Cậu bé" ngồi đây tay vẫn run run 
Không còn đói mà thương thầy già yếu ! 

Con khỏi lo . Thầy tiền vơi gạo thiếu 
Chuyện lẽ thường , đời đạm bạc từng quen 
Mối bận tâm, nhắc lại nếu con quên : 
"Đời chỉ đẹp, nếu có tình có nghĩa !" 

" Người thường không tránh khỏi cái chết 
Nhưng thiên tài thì vẫn đang sống ".

Ngẩn ngơ sân trường


Trường tôi to , rộng và cao 
Nơi cây phượng vĩ năm nào nở hoa ! 
Trường tôi có bạn gần xa 
Mải mê lo học , ngân nga gạo bài 
Trường tôi toàn những nhân tài 
Học bao điều mới ... thi dài dài thôi 
Trường tôi đâu có xa xôi 
Thầy cô dạy dỗ chúng tôi nơi này 
Trường tôi toàn những điều hay 
Có thầy có bạn ngày ngày thành công 
Trường tôi thoả được ước mong 
Cho các bạn bước vào trong cuộc đời 
Trường tôi có chỗ , có nơi 
Bạn nào muốn đến xin mời ghé thăm 
Bách Khoa vững cùng tháng năm 
Dang tay chào đón , mọi miền bạn thân

Ơn thầy


Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa

Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa

Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương

Mai lớn khôn nên người 
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo

Cô ơi!


Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã...
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về...
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô?!

Lời ru của thầy


Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm 
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Nhớ trường xưa


Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ 
Ta ước mình được trở lại trường xưa 
Qua bao năm bên xứ người xa lạ 
Trong cô đơn ao ước một ngày về. 

Khi vẫn biết người xưa không còn nữa 
Và bạn bè mỗi đứa một phương trời 
Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng 
Tôi trở về với kỷ niệm thân thương.

Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi 
Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời 
Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn 
Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay. 

Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy 
Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ 
Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy 
Mang yêu thương trong buổi mới vào trường. 

Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ 
Với thời gian còn lại được những gì 
Nhưng tấm lòng của người con xa xứ 
Luôn hướng về trường cũ ở quê hương. 

Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ 
Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ 
Nét mực khô lệ chảy dài trên má 
Biết bao giờ được trở lại trường xưa.

Bàn tay của cô


Có một miền đất rất xa 
Nơi bàn tay cô để lại 
Bàn tay ngọt ngào hoa trái 
Thành phố trên trang sách em 

Cô ngồi soạn bài đêm đêm 
Lung linh ánh đèn tỏa sáng 
Mỗi ngày đứng trên bục giảng 
Dắt em từng bước vào đời 

Xôn xao âm thanh đất trời 
Trên bàn tay cô đã dắt 
Bàn tay lặng thầm dìu dắt 
Cho em cả một bầu trời.

Gặp lại thầy


Con dừng lại phía hàng cây 
Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao 
Trường xưa vẫn nét ngày nào 
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy 
Vẫn bao la một vòng tay 
Đón con như thể chưa ngày cách xa 
Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà 
Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?" 
Cái tên thấy gọi riêng con 
Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên 
Ước mong con mãi không quên 
"thật lòng vững trí đừng phiền nghe con" 
Lợi danh - danh lợi sẽ mòn 
Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm 
Nhớ tóc thấy điểm hoa râm 
Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang 
Ai quên đi chuyến đò ngang 
Quên sao người lái thuyền sang bến đời.

Tản mạn về nghề


1. Người đi - lòng chẳng xa lòng 
Học trò, đồng nghiệp thủy chung một đời 

2. Hai mươi năm một giấc mơ 
Tuổi thơ ngày đó... bây giờ là đây 
Hai mươi năm được làm thầy 
Bao vinh quang, bao đắng cay cuộc đời 
Bạn bè còn lại mấy người 
Học trò mấy lớp ra đời thành nhân 
Hai mươi năm kiếp phong trần 
Với các em sức thanh xuân vẫn còn 
Hai mươi năm tấm lòng son 
Như hoa sen đậm sắc hồng ban mai 
Con thuyền tách bến ra khơi 
Cánh buồm căng gió nửa đời lại đi 
Dù cho bão tố bất kỳ 
Tim hồng, phấn trắng ngại gì gió to 
Cám ơn em, tuổi học trò 
Cho thầy thêm sức trồng hoa dâng đời 
Ngày hai mươi - tuổi hai mươi 
Nửa đời dạy học... đam mê vẫn còn. 

3. Dâng cô bông hồng trắng 
Hồng đỏ kính dâng thầy 
Bao bông hồng còn lại 
Đưa em vào tương lai 

4. Em ngồi đó, một khung trời để nhớ 
Mắt biết xôn xao, tinh nghịch má hồng 
Tà áo ngây thơ, nụ cười rạng rỡ 
Một - sáng - khai - trường, giờ đã xa xăm.

Sợ và Không


Tôi không sợ ngày mai khôn lớn
Xa mái trường, tổ ấm thân thương
Xa bạn bè, Thầy, Cô yêu quý
Xa sân trường, ghế đá hàng cây
Tôi chỉ sợ, đường đời tấp nập
Lắm chông gai, gian khổ cũng nhiều
Tôi chỉ sợ, khi mình vấp ngả
Không Thầy, cô giúp đỡ vỗ dành
Không bạn bè kề bên an ủi
Tôi chỉ sợ mình…sợ lắm thay!
Thầy: Trương Minh Thành

Sợ


Ai đánh rơi tiếng ve vào tuổi học trò

Để sáng nay bỗng cồn lên xao xác

Con tàu đi qua chia đôi khúc nhạc

Tuổi học trò như dĩ vãng vượt qua

Tuổi học trò là đen láy hạt na

...Lúc lỉu ngăn bàn những ô mai, sấu chát

Là mực lấm tay vẫn gào lên bài hát

Về một người thầy kính cận trán hói cao

Day dứt tiếng ve thức dậy một vì sao

Góp nhặt đầy tay em kết thành kỷ niệm



Tôi sợ ngày mai tôi sẽ lớn

Xa cổng trường khép kín với thời gian

Sợ phượng rơi là nỗi nhớ bàng hoàng

Sẽ phải sống trong muôn vàn nuối tiếc

Rồi mai đây bé làm người lớn

Còn ai đi nhặt cánh phượng hồng

Còn ai đi làm con thuyền giấy trắng

Mùa hạ về lấp lánh bên sông…

Bài thơ Mực Tím



Nhắc anh ngoảnh lại đằng sau ấy 
Mười hai năm - áo trắng sân trường 
Màu hoa - không phải - màu lửa cháy 
Nhưng làm sao đốt được nhớ thương ? 
Ơi bàn học cũ gần cửa sổ 
Giờ "văn" thơ thẩn ngó ra đường 
Ngóng ai ? Ai ngóng ? Dài thêm cổ 
Mà hồn bay bổng tựa khói sương 

Mùa thi chẳng kịp trao lời hứa 
Mười hai năm ấy ngắn hay dài 
Chẳng biết sẽ buồn hay vui nữa 
Năm học cuối cùng ai tiễn ai ? 

Hình như, có lẽ chưa thì phải 
Có lẽ, hình như đến chục lần 
"Quân tử nhất ngôn quân tử dại" 
Đôi khi muốn nói đại cho rồi 

Cuối cùng chẳng biết ai có lỗi 
Không lẽ trách oan cái cổng trường 
Khiến anh hồi hộp, anh bối rối 
Cất lời bày tỏ... kém văn chương. 

Như chim tung cánh về khắp chốn 
Thầy xa bạn cũng biệt phương nào 
Tuổi đời chồng chất càng bận rộn 
Vẫn dành một góc nhớ về nhau 

Giờ trang lưu bút ngày xưa ấy 
Hiện bao khuôn mặt tháng năm dài ... 
Bài thơ nắn nót buồn trên giấy 
Đến giờ mực tím vẫn chưa phai .